Nếu bạn đã 20 mà vẫn thấy lười biếng và chưa tự lập được. Hãy đọc bài này

Nhớ thời tôi mới tập tành kinh doanh, phải lăn ra đường để làm đủ thứ việc trên trời dưới đất, hể việc gì có tiền là tôi lăn xả ra làm.

Thì tôi nhờ thời còn bán xôi chiên, thật nực cười là mỗi khi mua 1 món đồ gì đó tôi hay quy ra đơn vị “số cục xôi”

Ví dụ muốn mua 1 bộ đồ mới giá 500k tự nhiên trong đầu đâu tính nhấm ra để lời được 500k phải bán ít nhất 400 cục xôi chiên – tính nhẩm tới đó tự nhiên hết muốn mua luôn, thấy cảm giác bán 400 cục xôi không phải dễ

– Nhưng tôi nhớ hồi nhỏ xin tiền ba mẹ sài đâu có cảm giác tiếc tiếc như vậy

Rồi có ngày tôi rong rủi hàng đêm đi bán dạo, ukm thì đi bán dạo mà ai cũng xem mình như đi ăn xin, người xua đuổi, có người mới nhìn mình từ xa đã phủi tay đuổi.

Nhớ hôm đó bán ở đường Dương Quảng Hàm – Gò Vấp, bán đến 11 giờ tối rồi mà chưa được 100k, haizz nản dễ sợ luôn, tự nhiên lúc đó sợ sợ lại không dám vào bàn mời khách mua bánh nữa.

Thôi thì ra mua 1 ổ bánh mì ăn cho đỡ đói, vừa ăn bánh mì tôi vừa chợt bật hình ảnh những chuyến đi dã ngoại của tôi và ba mẹ. Chợt tôi cảm thấy nghẹn ở cổ

Thế là ăn xong ổ bánh mì, tôi quyết tâm bán tiếp tới 3h sáng mới chịu về.

LỜI BÀN

Tuổi trẻ, đôi khi chúng ta ươc mơ rất nhiều thứ.
Nhưng rồi lại để cho những thói quen xấu như ngủ nướng, thức khuya, chơi game, lười nhát, tiêu cực ghì ta xuống.

Những lúc “dễ dãi” với bản thân mình bạn có nghĩ về ba mẹ và những ước mơ còn dang dỡ của mình?

ĐĂNG KÝ THAM GIA 365 HABIT DIARY
0 0 votes
Xếp hạng bài viết
guest
1 BÌNH LUẬN
Oldest
Newest Most Voted
Inline Feedbacks
View all comments
Trần Trung Tín
10 months ago

Câu chuyện rất giá trị cho nhiều bạn trẻ.