Home 1. Giải Đáp thắc mắc cho Học Sinh, Sinh Viên Tại sao ta dễ bị ĐỨNG NÚI NÀY, TRÔNG NÚI NỌ

Tại sao ta dễ bị ĐỨNG NÚI NÀY, TRÔNG NÚI NỌ

tác giả Dư Anh Khoa

Đại Sư dẫn 1 người nam đến trước 1 ngọn núi.

Đại Sư: Con thấy ngọn núi này thế nào?
Người nam: Cao, đẹp, hùng vĩ!
Đại Sư: Đi cùng ta lên núi.

Trên đường đi không ai nói 1 câu, cứ đi và đi, người nam mệt dần, đường núi lại không dễ đi, người nam càng lúc càng cảm thấy khó chịu mệt mỏi. Đợi lên đến đỉnh núi, đại sư hỏi: Ngọn núi mà con nhìn thấy như thế nào?

Người nam: Ngọn núi này không ổn, đường thì toàn đá sỏi, cây cối cũng mọc không được tốt. Nhưng đứng đây có thể nhìn ra xa, con thấy ngọn núi đối diện đẹp hơn nhiều.

Đại Sư cười và nói, khi con quen 1 người, chính là lúc con đứng xa nhìn ngọn núi, trong mắt đầy sự mới lạ và ngưỡng mộ, khi hiểu rõ con người đó rồi, chính là lúc con leo lên núi, con thấy được những thứ chi tiết rõ ràng, nhưng đến đỉnh núi, mắt của con cũng chỉ nhìn thấy ngọn núi khác mà thôi. Núi không có thay đổi, là con tim của con thay đổi. Con tim của con thay đổi, nên con mắt của con cũng không còn như trước.

Không còn sự ngưỡng mộ, núi cũng không còn hùng vĩ nữa. Con oán giận càng nhiều, thương tổn lại càng lớn. Tại sao con có thể đứng trên đỉnh núi nhìn ngọn núi khác? Là bởi vì ngọn núi con đang giẫm lên đã nâng tầm con mắt của con lên mà thôi. Một người có thể hiểu trân trọng tất cả những thứ đang có hiện tại mới là người thực sự hạnh phúc! Hãy trân trọng những người đang ở bên cạnh con.

Mọi việc bây giờ của con gặp đều do tiền thế vạn năm trước tu hành mới có cái cơ duyên này.

CÂU CHUYỆN SƯU TẦM TỪ INTERNET

BÀI HỌC CÁ NHÂN TÔI

Bài học 1: Học cách trân trọng điều mình có.

Có thời gian tôi cảm thấy chán nản cuộc sống này vô cùng, tôi từng rất thích ở chung cư, mua xe đẹp và macbook hay điện thoại đẹp. Trước khi có thì tôi luôn nghĩ về nó như một mục tiêu, một sự thích thú đặc biệt. Nhưng rồi một người khi mua được những thứ mình có rồi, sau một thời gian sử dụng, tôi cảm thấy nhìn nó sau bình thường quá, đôi lúc nhìn thấy chán. 

Đọc câu chuyện trên tôi mới nghiệm ra, thật ra mình cũng giống như anh thanh niên leo núi thôi. Người ta nói lòng tham không đáy là vậy! Chúng ta thường muốn những cái ta không có, và lại dễ chán những cái ta đã có. Và với tâm thức đó ta đang gieo một cái nhân rất xấu để dẫn chúng ta đến sự khó chịu, khổ đau. 

Vì vậy, khi nhận ra được điều này, tôi đã học cách trân trọng những gì mình có. 
Tự nhiên tôi cảm thấy cuộc sống mình đong đầy và hạnh phúc hơn bao giờ hết. 

Bài học 2: Không có ngọn núi nào là đẹp trọn vẹn – Không có con đường nào là dễ dàng!

Khi đứng bên đây núi, ta thấy ngọn núi bên kia đẹp hơn. 
Nhưng khi leo lên được ngọn núi bên kia, ta lại thấy một ngọn núi khác đẹp hơn. 

Tại sao vậy! Tại đôi mắt của ta chỉ có thể nhìn về phía trước va chỉ nhìn được một phần của cuộc sống. Nên lúc nào chúng ta cũng hay so sánh, đứng núi này tron núi kia, so sánh công việc của mình với người khác,…

Chúng ta không nhìn được một cách trọn vẹn rằng, cái gì cũng có 2 mặt của nó. 
Rằng ngọn núi nào nhìn xa trông có vẻ cũng rất đẹp, nhưng leo lên thì rất mệt. 
Và rằng công việc nào để đạt được thành công thì cũng cần rèn luyện, nổ lực, nổ lực rất nhiều về cả Đạo Đức – Trí Tuệ – Nghị Lực. 

Vì vậy, đừng thấy người khác làm được rồi mình lại tham. Phải biết mình là ai, là con đường nào phù hợp với mình! Và dù con đường nào, thì chắc chắn bạn sẽ đều gặp vô vàng những khó khăn và thử thách trước khi đạt được thành công! 

BÀI VIẾT LIÊN QUAN

Hãy để lại bình luận của bạn